Sắc mặt Phàn Tử trắng bệch xen lẫn xanh xao.Hắn đưa tay ôm ngực, trong lòng thầm nghĩ nếu giờ bị Vô Hoan đoạt mất Thiên Tằm Châu, thì hắn cũng chẳng còn đường sống.Hắn miễn cưỡng cất lời: “Dùng… rất tốt.Chỉ là âm thanh phát ra đã lộ rõ vẻ chột dạ. Đám người Thiên Cung phía sau, vừa trông thấy Vô Hoan thì đồng loạt lùi lại mấy bước.Trận náo loạn lần trước nàng gây ra tại Thiên Cung vẫn còn in sâu trong lòng bọn họ — suýt nữa mất mạng, sao mà không sợ cho được? Lúc này Vô Hoan lại chậm rãi nói: “Ngươi còn nhớ lời ta đã nói lần trước không? Phàn Tử nheo mắt — lần trước gặp Vô Hoan, nàng như một nữ tử điên vì tình, cho dù nàng có là thiên hạ đệ nhất, hắn vẫn có cách tránh khỏi cái chết trong tay nàng. Nhưng lần này, Vô Hoan không còn sát khí mãnh liệt như trước, song sự uy nghiêm trên người nàng lại khiến ai cũng phải e dè.Rõ ràng, nàng đã khác rồi — hoặc nên nói, nàng đã lột xác. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương