Lúc này, Lạc Ưng quay đầu nhìn Kim Tháp trong tay Thanh Phong, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Thanh Phong cảm nhận được ánh mắt đó, liền đặt Kim Tháp sang một bên. Hắn chậm rãi nói:“Sau khi xử lý xong Vô Hoan, ta giữ Kim Tháp lại cũng vô ích. Cứ giao nó cho Thiên quân đi, mong rằng Thiên quân có thể dùng nó để duy trì quy tắc của Thiên Cung, tiếp tục ban phúc cho trăm họ. Lạc Ưng bật cười, nói:“Thanh Phong, ngươi đúng là hiểu đại nghĩa. Bổn quân nhất định sẽ làm được, tuyệt đối không phụ lòng ngươi. Thanh Phong khẽ gật đầu. Như vậy, hắn cũng có thể yên tâm phần nào. Dù sao nếu vận dụng Kim Tháp thật tốt, thì ngay cả Phàn Tử cũng có thể bị tiêu diệt. Chỉ tiếc là Thiên Tằm Châu đã mất rồi... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương