Vô Hoan run lòng, ngây ngẩn nhìn Lạc Thiên Tuyết.

Lúc này, tâm nàng như bị thắt chặt, nỗi bi thương xen lẫn một tia hy vọng ùa đến khiến nàng không thể tự kiềm chế, bật khóc nức nở.

“Ta… Giọng Vô Hoan khàn đặc, “Vậy thì… giết ta đi. Có lẽ ta tồn tại trên đời này chỉ khiến các người thêm vướng bận…

Câu nói ấy như thể nàng đã hạ quyết tâm.

Lạc Thiên Tuyết hoảng hốt kêu lên:“Vô Hoan! Không thể! Con hiện tại vẫn còn kiểm soát được bản thân, chứng tỏ Tử Hồn vẫn còn nằm trong tầm khống chế. Nếu ngay cả con còn không tin chính mình, thì chỉ phụ lòng Thanh Phong hy sinh mà thôi!