Chỉ vì Đoan Mộc Duệ bị chậm lại một bước mà Ngô Thiên đã nhanh chóng vượt lên trước, thoắt cái đã đến được đỉnh vách núi!

Đoan Mộc Duệ chậm hơn một nhịp, khi đặt chân lên đỉnh, sắc mặt hắn tức giận không thể kìm nén: “Ngươi lại dám đánh lén, thật là vô sỉ!

“Đánh lén gì chứ? Chúng ta đâu có nói là không được ra tay, đây hoàn toàn nằm trong quy tắc. Ngô Thiên cười đắc ý. “Ngươi chẳng qua là không phục, thua rồi còn không chịu nhận, đúng là chẳng ra gì. Không biết nhà họ Đoan Mộc dạy ngươi kiểu gì nữa.

Ngô Thiên vô cùng đắc ý, cho rằng lần thắng này sẽ giúp hắn ghi điểm trong mắt mọi người.

Nhưng tất cả đều thấy rõ: chính Ngô Thiên đã đánh lén. Nếu không có cú ra tay vô liêm sỉ ấy, làm sao hắn có thể thắng Đoan Mộc Duệ?