Vô Hoan chau mày: “Quý nhân của ta? Cả đời nàng, chỉ cần có thể có cha mẹ như vậy đã là may mắn lắm rồi, lại còn có quý nhân sao? Quái nhân kia lúc này đã tiến lại gần, Vô Hoan liền thấy rõ khuôn mặt hắn càng thêm kỳ quái: trên mặt còn vẽ đầy bùa chú, nhìn âm u quái đản vô cùng. Nàng càng thêm nghi hoặc, trong lòng mơ hồ cảm thấy thân phận của người này không hề đơn giản. Trước kia nàng từng nghe Huyễn Phong nói, thế gian này có rất nhiều nhân vật kỳ dị, đều là những kẻ thân mang tuyệt kỹ, không thể xem thường. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương