Dư Thiếu Hành ho khan từng cơn, cố gắng nín thở, nhưng cuối cùng thần trí vẫn dần mơ hồ. Ý thức sót lại của hắn chỉ đủ để lẩm bẩm:“Ngươi... dù thế nào hôm nay cũng phải dùng tới loại thủ đoạn bỉ ổi này...Xem ra Chiến Vô Hoan... trong lòng ngươi...” Thanh Phong ánh mắt lạnh như băng, nhưng máu toàn thân hắn lại như sôi lên. Trước kia, hắn không hiểu vì sao Liệt Ảnh có thể vì tình mà bất chấp tất cả.Giờ đây hắn đã hiểu — bởi vì yêu là một sự dày vò tột độ, ngay cả người vô tâm như hắn cũng không thể thoát khỏi, huống chi là người thâm tình như Liệt Ảnh. Thanh Phong lại vung tay, rắc thêm một loại hương liệu khác. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương