Ngay cả Tam công chúa cũng mặt cắt không còn giọt máu — nàng ta không ngờ Chiến Liên Cảnh lại bám riết không buông, hoàn toàn không để cho mình con đường sống! Nàng ta run run nắm lấy tay Vân Quý phi, giọng lạc đi:“Mẫu phi... cứu con với... con thực sự không cố ý... tất cả đều do con cung nữ chết tiệt kia xúi giục...” Lúc này Vân Quý phi cũng rơi vào thế khó — nếu thiên vị cứu Tam công chúa, chỉ e ngay cả ngôi vị Quý phi của bà cũng khó mà giữ nổi.Làm gì có chuyện nào vừa vẹn cả đôi đường như thế chứ! Vân Quý phi nhìn thấy sắc mặt Chiến Liên Cảnh vẫn lạnh lùng như cũ, đành phải tiếp tục cầu xin:“Chiến Vương gia, xin ngài hãy khoan dung một lần.Chỉ cần Quận chúa chịu tha thứ cho Tam công chúa, Hoàng thượng chắc chắn cũng sẽ không truy cứu nữa.” Bà còn định sai người đi mời Vô Hoan tới. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương