Ngay lập tức, ánh mắt của Mục Thừa Ngôn lại dừng trên người Vân Quý phi.Vân Quý phi hiểu rõ ý tứ của hắn, lập tức lên tiếng:“Thần thiếp nhất định sẽ tra ra kẻ hạ độc trong vòng ba ngày, xin Hoàng thượng yên tâm.”Mục Thừa Ngôn lại an ủi mấy câu, sau đó rời đi, dù sao triều chính vẫn đang chờ hắn xử lý.Vân Quý phi cũng không nhàn rỗi, lập tức bắt tay vào điều tra. Còn Hiền phi vì nhàn rỗi nên lưu lại thêm một lúc. Nàng nhìn gương mặt tuyệt sắc của Vô Hoan giờ đây thê thảm không nỡ nhìn, trong lòng cũng lấy làm tiếc nuối — chẳng trách Chiến Liên Cảnh lại nổi giận như vậy. Hiền phi cũng âm thầm quan sát, nhận ra rằng tuy Chiến Liên Cảnh đã ẩn cư mười năm, lý ra năng lực phải kém trước kia, nhưng hắn vẫn có bản lĩnh khuấy động phong vân. Vì thế thái độ của Hiền phi đối với Vô Hoan cũng thay đổi, thầm tính toán: nếu Mục Hoàn cưới được Vô Hoan, vậy ngôi vị Thái tử sẽ chắc như đinh đóng cột. Nàng lại an ủi Vô Hoan một câu:“Quận chúa, đừng sợ, bệnh này nhất định chữa được.”Vô Hoan gật đầu, khách khí đáp:“Tạ ơn Hiền phi nương nương đã quan tâm.” Hiền phi quay đầu nhìn Chiến Liên Cảnh, nói tiếp:“Chiến Vương gia... Bản cung còn một việc muốn thương lượng với ngài.”Chiến Liên Cảnh liếc nàng một cái, hỏi thẳng:“Chuyện gì?”Giờ phút này tâm trạng hắn rất kém, giọng điệu cũng chẳng dễ nghe, khiến tim Hiền phi đập thình thịch. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương