Vô Hoan vẫn cảm thấy khó tin, liền hỏi lại:“Thật sao? Rõ ràng ta nghe được có người mà. Hạo Nguyệt tuy không nhạy bén bằng Vô Hoan, nhưng trong hoàng cung thì người đông đúc thật. “Nếu tính kỹ thì không thiếu ai cả. – Hạo Nguyệt nói – “Nhưng vì vậy mà khiến hung thủ càng thêm cảnh giác. Vô Hoan thở dài, trong lòng cũng có phần bất lực. Nàng vốn tưởng có thể phát hiện được điều gì, ai ngờ lại làm kinh động trước, e rằng phen này mọi công sức đổ sông đổ biển mất rồi. Hạo Nguyệt thấy vậy, bèn an ủi:“Quận chúa đừng lo. Tên đó đã nhịn hơn nửa tháng không ra tay, chắc chắn sẽ không nhịn được lâu nữa. Hắn giết người để hấp thu tinh khí, hẳn là do cơ thể cần thiết. Nếu vẫn còn nhu cầu, hắn nhất định sẽ hành động tiếp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương