Hạo Nguyệt liếc nhìn xung quanh, rồi ghé tai Vô Hoan nói nhỏ:“Xem ra Nhị hoàng tử cố tình đứng đây đợi cô đấy. Vô Hoan không đáp lời, chỉ giữ vẻ mặt thản nhiên như thường. Nàng khẽ gật đầu:“Vậy cũng tốt. Nhưng hai người còn chưa kịp đi, thì phía sau đã vang lên tiếng gọi lớn của Mục Hoàn:“Nhị hoàng huynh với quận chúa sao lại đi trước rồi? Phải đợi ta chứ! Ánh mắt Mục Lưu thoáng trầm xuống, song trên miệng vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương