Vô Hoan chưa từng gặp qua tình huống như vậy. Tay nàng đặt trên ngực Thanh Phong rất lâu mà vẫn chưa thể hoàn hồn. Cho dù là mẫu thân nàng — Lạc Thiên Tuyết, thân thể là do hoa sen hóa thành, thì ít ra vẫn có nhịp tim. Nhưng Thanh Phong thì… Vô Hoan vẫn nhíu mày, hoàn toàn không thể lý giải được. Một lúc sau, nàng buông tay ra, giúp Thanh Phong kéo lại y phục chỉnh tề. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương