Sắc mặt của Vũ Văn Đông chợt cứng lại, nghĩ ngợi một chút rồi đẩy cuốn điển tịch về phía Vô Hoan, lại nói:“Vô Hoan à, ngươi đọc thử xem.

Vô Hoan liếc mắt nhìn Vũ Văn Đông một cái, ngay cả cuốn sách cũng không buồn ngó qua, nàng thản nhiên nói:“Ta không muốn đọc. Hơn nữa, bảo là tiên thuật, nhưng thứ này đâu phải tiên thuật, rõ ràng là cấm thuật, là mấy loại chú thuật hại người, ngươi xem rồi cũng chẳng ích gì.

Nàng nói đúng là lời thật lòng.

Dù là như vậy, hắn vẫn muốn xem.Hắn bảo:“Vô Hoan, cái này giúp ta mở rộng kiến thức, đâu có giống như ngươi, cái gì cũng biết chút chút.

Vô Hoan chợt nhớ đến Thanh Phong, người thật sự cái gì cũng tinh thông là hắn.