Vô Hoan gật đầu, thản nhiên nói: “Được, vậy ta sẽ tự mình thưa với Hoàng thượng. Tam công chúa vẫn còn hơi sợ, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy, hiện tại Vô Hoan chẳng còn thế lực gì, Chiến vương phủ cũng chỉ là hữu danh vô thực, nàng ta có gì phải kiêng dè? Thế là khí thế của Tam công chúa càng thêm kiêu căng, ngẩng đầu hất cằm, phớt lờ Vô Hoan rồi bước đi thẳng thừng. Vô Hoan cũng chẳng để tâm, nàng tự có cách xử lý. Dù sao nàng cũng không phải người rộng lượng gì, chuyện này nàng nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Tam công chúa. Thấy Nam Dương Thiên Minh đang bị người khác quấn lấy, Nghê Thần rốt cuộc cũng dám đến gần nói chuyện với Vô Hoan. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương