Nhan Xuyên gượng cười một tiếng, hơi lúng túng. Bị Vô Hoan bóc mẽ, mặt mũi già nua của hắn không biết giấu đi đâu cho đỡ mất thể diện. Hắn đành cười xòa: “Không cần tính toán thế đâu nhỉ? Ngươi xem, trang chủ Thanh Phong mới thật sự là cao thủ. Giao cho trang chủ ra tay là thích hợp nhất còn gì! Miệng lưỡi Nhan Xuyên ngày thường rất lợi hại, có thể dỗ người ta đến mức tươi cười rạng rỡ, nhưng lần này nói xong, Thanh Phong vẫn chẳng có chút phản ứng nào. Nhan Xuyên nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lẽ nào trang chủ Thanh Phong không thích nghe lời khen? Vô Hoan bảo Nhan Xuyên lùi lại một chút, rồi nàng cũng dịch người sang bên, nói: “Ta quen biết huynh ấy gần mười năm rồi. Huynh ấy luôn là bộ mặt đó, chưa từng thay đổi. Ngươi chưa tiếp xúc nhiều, nên chẳng biết khi nào huynh ấy vui, khi nào không vui đâu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương