Mục Lưu cũng có chút kinh ngạc, bật cười nói: “Không ngờ vị công tử đây lại khiến chưởng quầy tự mình chuẩn bị một gian phòng riêng, quả thật không phải người tầm thường. Không biết là trang chủ của sơn trang nào vậy? Hắn tự nhận mình quen biết không ít nhân vật trong giang hồ, vậy mà Thanh Phong lại là người hắn chưa từng gặp. Thế nhưng Thanh Phong dường như hoàn toàn không để ý tới hắn, chỉ khẽ nói với Vô Hoan: “Đi thôi. Sau đó nhàn nhạt đáp một câu: “Giang hồ vô danh, không đáng nhắc tới. Mục Lưu nhìn theo bóng hai người vào gian phòng, nụ cười nơi khóe môi còn chưa kịp tan đi đã khựng lại. Trong phòng riêng, Vô Hoan vừa gọi liền mấy món điểm tâm. Nàng nhấp một ngụm trà, đôi mắt khẽ mở lớn, trầm trồ nói: “Trà này cũng thượng hạng quá, xem ra đây là nơi tiếp đãi quý nhân rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương