Hiền phi khẽ cười khẩy một tiếng, nói: “Tỷ tỷ xem, ngay cả tam công chúa cũng nói vậy. Làm dâu hoàng thất, sao có thể tùy tiện được? Dung mạo và học vấn đều phải xuất chúng mới xứng. Mà quận chúa Vĩnh Nguyệt... hình như là con gái của Chiến vương gia đúng không? Dù có là như thế, hoàng thượng cũng không thể thiên vị quá mức như vậy chứ.

Vân quý phi sắc mặt vẫn nhàn nhạt, đối với lời nói của Hiền phi dường như chẳng hề để tâm.

Nàng nhấp một ngụm trà, rồi nhàn nhạt nói: “Được rồi, các ngươi nghị luận cái gì vậy? Đây là quyết định của hoàng thượng, không phải việc mà nữ nhân hậu cung có thể tùy tiện bàn ra tán vào.

Chính vì Vân quý phi có tính cách như thế nên Mục Thừa Ngôn mới yêu chiều nàng nhất.

Hiền phi vốn nổi tiếng mồm miệng sắc sảo, nhưng thấy Vân quý phi đã không muốn nói nhiều, nàng cũng không dám lắm lời nữa, kẻo lát nữa làm Vân quý phi không vui.