Vô Hoan lập tức khúc khích cười, hiển nhiên là rất thích thú với loại rượu kia. Thế nhưng, Lạc Vân Ly nhìn cảnh ấy thì khẽ nheo mắt — hắn cảm thấy Thanh Phong đối với Vô Hoan có chút khác lạ. Trước đây, Thanh Phong xưa nay chẳng thích dính dáng tới ai, đến cả gia nhân bên cạnh cũng toàn là người câm, đủ thấy tính tình hắn thế nào. Nay lại tự mình đưa rượu, còn ân cần như thế… khiến Lạc Vân Ly càng thêm tò mò. “Ngươi nếu thích uống, ta đưa cho một ít. — Thanh Phong nói, “Mỗi ngày uống một chút, cũng tốt cho sức khỏe. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương