Vô Hoan lúc ấy cũng chỉ muốn phản đối nên mới nói những lời không mấy khiêm tốn như vậy.

Có lẽ nàng cũng muốn khiêm nhường, nhưng vấn đề là lúc đó thật sự... không khiêm nhường nổi.

Lúc này, Vô Hoan nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Hoàng thượng, con không phải là người thông minh hơn người đâu, chỉ là trước đây mẫu thân đã dạy con rất nhiều rồi. Có thể nói là... con đi trước một bước?

Mục Thừa Ngôn lại bật cười, đưa tay xoa đầu nàng, nói: “Phải phải phải, nói vậy cũng đúng. Đi trước một bước thì tốt chứ sao, Vô Hoan bây giờ đi học chẳng phải cũng nhẹ nhàng hơn người khác sao? Đã vậy, thôi con khỏi cần đến học viện nữa, con đã có cha mẹ dạy dỗ quá tốt rồi, đám Thái phó trong cung cũng không bằng đâu.

Vô Hoan lập tức vui vẻ gật đầu, cảm ơn Mục Thừa Ngôn rối rít.