Lạc Thiên Tuyết trở về, tình hình cũng có chút thay đổi. Thanh Phong vốn không thích có người ngoài ở lại sơn trang, nên định để Chiến Liên Cảnh đưa Lạc Thiên Tuyết trở về Thiên Lưu thành nghỉ dưỡng là được. Thế nhưng y lại quên mất một điều — Vô Hoan chắc chắn sẽ đi theo. Thanh Phong bắt đầu thấy nôn nóng, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ bình tĩnh. Tuy nhiên, trong lòng y đã sớm dậy sóng rồi. Y mở lời, muốn giữ Vô Hoan ở lại, hỏi: “Không phải ngươi muốn học chế hương sao? Hiện tại, toàn bộ tâm trí của Vô Hoan đều đặt trên người Lạc Thiên Tuyết, nàng đâu còn nhớ gì đến chuyện đó. Giờ nàng chỉ muốn bám lấy mẫu thân không rời, mong nàng sớm khôi phục trí nhớ. Nàng liền đáp: “Chuyện đó để sau hẵng học, bây giờ ta muốn về nghỉ ngơi với mẹ trước đã. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương