Thanh Phong sững người, nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Chuyện này phải nói làm sao đây? Vốn dĩ y xưa nay đã như thế, chưa từng thay đổi gì cả. Y khựng lại một chút, rồi nói: “Sau này sẽ có, sẽ biết khóc biết cười. Vô Hoan liền đáp: “Sao lại như thế được? Thanh Phong ca ca, ngươi sau này chỉ cần cười là được rồi, chứ đừng khóc nhé. Thanh Phong hiểu ý nàng, cũng nhẹ gật đầu, trong lòng thấy dễ chịu hơn một chút. Vô Hoan lại tiếp tục ở bên giúp Thanh Phong tu bổ kết giới, đến khi mọi việc xong xuôi mới cùng nhau quay trở về. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương