Vô Hoan khẽ gật đầu, chuyện này là đương nhiên — nàng bây giờ tuyệt đối không dám ra ngoài nữa. Chiến Liên Cảnh nghe Thanh Phong nói vậy, thì còn mong gì hơn, hắn vốn cũng muốn ở lại đây. Thanh Phong sau đó quay sang nhìn Vô Hoan, hỏi:“Vô Hoan, ngươi rất thích ăn đồ ngọt sao? “Con bé và mẫu thân nó giống nhau, đều mê điểm tâm ngọt. Chiến Liên Cảnh buột miệng nói ra. Vô Hoan bĩu môi nhìn Chiến Liên Cảnh, rồi lại nhớ tới việc hắn từng tự tay làm bánh cho Lạc Thiên Tuyết, trong lòng bất giác cảm thấy ấm áp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương