Từ sau khi trở thành phụ thân, Vũ Văn Đông một lòng lo kiếm bạc nuôi con, quả thực bận rộn vô cùng. Chỉ là Tử Dạ lại phong cho hắn làm Quốc sư, cho hắn lĩnh một ít bổng lộc, cũng coi như có cớ ra mặt giúp dân thu hồn, trấn an dân chúng. Vũ Văn Đông nào ngờ thân là một vu sư đường đường, giờ chỉ còn dùng để “thu hồn giúp người, nghĩ lại cũng thấy đả kích. Có điều, nhớ tới khoản bổng lộc cũng không tệ, hắn đành tặc lưỡi bỏ qua. Dù sao có bạc mới là điều trọng yếu nhất. Lúc này, Chiến Liên Cảnh tìm đến cửa, khiến hắn ngẩn người. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương