Cũng không biết đến khi Lạc Thiên Tuyết quay về, Vô Hoan có còn chịu tha thứ cho hắn nữa hay không, có còn kích động đến thế chăng. Nhưng lúc này, Chiến Liên Cảnh chẳng còn cách nào khác ngoài việc thấp thỏm lo âu. Hắn hiện giờ càng phải sớm lấy được Xích Vân Đan trở về, chỉ có như thế mới có thể bù đắp phần nào mọi chuyện. Thanh Phong... cũng coi như là người có thể tạm tin được. Vô Hoan lưu lại nơi này, có lẽ chưa hẳn là chuyện xấu. Sau đó, Chiến Liên Cảnh rời đi, bởi hắn còn rất nhiều việc phải làm. Lúc ấy, Thanh Phong nhìn thấy lông mày Vô Hoan nhíu chặt, như thể đang gặp ác mộng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương