Chiến Liên Cảnh thoáng sững người, nhất thời chưa thể phản ứng kịp. Đến khi hắn kịp hiểu ra, lập tức hỏi:— “Đã phái người đi tìm chưa? Vương Nhã Như đáp:— “Đã cho người tìm rồi. Nhưng nghe nói, Vô Hoan trước giờ thường tự mình ra ngoài nên họ cũng không quá để tâm. Chỉ là lần này đã một ngày một đêm chưa thấy trở về. Chiến Liên Cảnh biết không thể tiếp tục để mọi chuyện như vậy. Lạc Thiên Tuyết là bảo vật trong lòng hắn, nhưng Vô Hoan cũng thế. Hắn lập tức đứng dậy, nói:— “Ta phải đi tìm Vô Hoan. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương