Lạc Thiên Tuyết khẽ sững người, nghĩ lại thì đúng là có vài điểm liên quan.

Thật ra, sống chết của Chiến Liên Cảnh vốn chẳng liên quan gì đến Chức La, nàng ta chỉ là tiện tay mà thôi.

Lạc Thiên Tuyết lạnh giọng nói:“Ngươi cũng khôn ngoan đấy, sợ ta không nói cho ngươi biết nên giở trò thế này?

Chức La nhướng mày, có chút ấm ức:“Ta đâu rảnh rỗi đến mức ấy. Ta thật sự không biết hương liệu có vấn đề. Lạc Thiên Tuyết, ta là kiểu tiểu nhân rõ ràng, nếu thật sự là ta cố ý, ta sẽ chẳng phủ nhận đâu.

Lạc Thiên Tuyết giận đến mức mắt như tóe lửa, nhưng cuối cùng vẫn nén xuống.