Lạc Thiên Tuyết đại khái cũng đoán được Chiến Liên Cảnh muốn làm gì—vào thời khắc như thế này, con người thường mất đi lý trí nhất. Hiện giờ Chiến Liên Cảnh đã rời đi hơn một ngày một đêm, nàng chỉ mong hắn không xảy ra chuyện gì là tốt rồi. Tuy nhiên, hành trình truy tìm Chức La của nàng lần này cũng tốn không ít công sức. Sau cùng, hao phí rất nhiều linh lực mới lần ra được một vị trí. Không ngờ lại là một phủ đệ nằm ngay trong kinh thành. Rõ ràng lần này là Chức La cố tình để lộ một chút dấu vết, khiến nàng lần theo được tới đây. Trong phủ phảng phất một mùi hương nhàn nhạt, khiến người ta cảm thấy thư thái dễ chịu. Lạc Thiên Tuyết hít một hơi, khẽ nhíu mày—Chức La chưa bao giờ có gu tinh tế như vậy… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương