Lúc này, Vũ Văn Đông lên tiếng với giọng đầy chua chát:“Ngươi chẳng qua chỉ bỏ ra chút sức, đâu có giống ta.

Lạc Thiên Tuyết nheo mắt lại, ánh nhìn sắc bén lướt qua phía Vũ Văn Đông.

Vũ Văn Đông bây giờ đã cảm thấy rất ấm ức, nhưng nghĩ lại thì cũng nhờ phúc của Lạc Thiên Tuyết mà hắn đã lấy được năm vạn lượng bạc, cũng coi như không tệ.

Chỉ là Lạc Thiên Tuyết lại không tính toán chuyện bạc tiền như Vũ Văn Đông, hiện giờ nàng cũng chẳng thiếu gì.

Nàng quyết định dùng cách khác, chờ đêm đến lại lặng lẽ ra ngoài.