Việc sử dụng loại pháp thuật mới này đúng là tiêu hao không ít tinh lực của Lạc Thiên Tuyết, nhưng đổi lại tốc độ cực kỳ nhanh. Hơn nữa đây cũng là pháp thuật nàng mới nghiên cứu, dùng thử một lần cũng chẳng sao. Nghe Vô Hoan hỏi, nàng chỉ “ừm một tiếng, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Vô Hoan vẫn còn đang kinh ngạc. Chiếc xe ngựa vận hành vô cùng ổn định, lại có linh hồn đã luyện hóa kéo xe, suốt dọc đường không gặp bất kỳ trở ngại nào. Lúc đầu đầu óc nàng vẫn chưa kịp phản ứng, nhưng sau đó mới chợt hiểu vì sao mẫu thân lại phải chờ đến ban đêm mới khởi hành. Một là ban ngày dương khí quá mạnh, e rằng Lạc Thiên Tuyết cần nhiều năng lượng hơn. Hai là nếu đi giữa ban ngày mà xe ngựa bay là là giữa trời, lại chạy nhanh như vậy, chắc chắn sẽ khiến người ta sợ chết khiếp! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương