Lạc Thiên Tuyết vẫn còn nhớ được giọng của Chiến Vân Ca, nên vừa nghe liền nhận ra người đang khe khẽ hát chính là nàng.

Nàng quay sang nhìn Chiến Liên Cảnh, nói:“Xem ra tình trạng của Vân Ca cũng không quá tệ, vẫn còn biết ngân nga hát đấy.

Chiến Liên Cảnh gật nhẹ đầu, đáp:“Đúng là không nghiêm trọng lắm. Chỉ là đôi khi nàng ấy không nhận ra người, ngay cả ta nàng cũng chẳng nhận được.

Lạc Thiên Tuyết khẽ “ừ một tiếng, bảo hắn đừng quá lo. Dù sao thiếu mất một hồn thì tinh thần không ổn cũng là lẽ thường.

Dưới lầu gác nghỉ mát, Chiến Vân Ca đang nghịch một vật gì đó trong tay, miệng vẫn khe khẽ hát.