Lạc Thiên Tuyết bật cười khẽ:“Ngươi hỏi ta sao? Chiến Liên Cảnh gật đầu. Dù gì thì hắn cũng không thể cứ một mình quyết định mọi chuyện mãi, như vậy quá độc đoán. Lạc Thiên Tuyết liền nói:“Thật hiếm thấy đấy. Trước giờ ta chưa từng thấy ngươi hỏi ý kiến người khác bao giờ. “Là nàng đang trách ta đấy à? Chiến Liên Cảnh hỏi, nhưng trong lòng cũng hơi chua xót. Chẳng lẽ là do hắn quá cố chấp nên mới đi đến cục diện hôm nay? Lạc Thiên Tuyết đáp:“Không phải, ta đâu dám trách ngươi. Chỉ là giờ ngươi chịu hỏi ta, nên ta mới cảm thán một chút thôi. Còn chuyện của Vân Ca, ngươi có thể suy nghĩ thêm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương