Chiến Liên Cảnh liếc mắt nhìn nàng một cái, cũng đại khái hiểu vì sao nàng lại nói như vậy. Dù sao chân tướng của trưởng lão mọi người đều đã rõ, giờ Lạc Thiên Tuyết nói thế cũng không phải không có căn cứ. Hai người kia hợp sức muốn giải phong ấn, cũng không phải chuyện khó. Thế nhưng trong Tàng Bảo Các này cất giữ không ít vật quý, mà Chiến Liên Cảnh biết rõ thứ quan trọng nhất chính là Thiên Tằm Châu – thứ liên quan đến kết giới bảo vệ toàn bộ Thiên Lưu Thành. Chỉ là khi hắn bước vào, phát hiện ánh sáng của Thiên Tằm Châu đã mờ đi rất nhiều. Hắn đưa tay chạm vào, cảm nhận một hồi, lập tức sững người:“Sao lại yếu đi nhiều như vậy? Dù lần trước ta dùng để phá trận quỷ của nàng, cũng không đến nỗi này.” Lạc Thiên Tuyết vừa đi vừa đưa mắt quan sát bốn phía, chỉ nhàn nhạt đáp:“Đó là đương nhiên, vì đây là giả.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương