Lời nói của Vũ Văn Lỗi khiến Vũ Văn Hác cũng dấy lên một tia đồng cảm.Thế nhưng chuyện liên quan đến trưởng lão đâu thể để người khác tùy tiện bàn luận.Vũ Văn Hác liền nói:“Tam đệ, những lời này ngươi đừng nói nữa. Nếu để trưởng lão nghe thấy, e là ngươi khó giữ được mạng. Bọn họ vẫn còn phải sống ở Thiên Lưu Thành, mọi sự đều phải xem sắc mặt trưởng lão mà hành động. Vũ Văn Lỗi đành thở dài một tiếng, giờ phút này quả thật không có cách nào khác. Chỉ là Lạc Thiên Tuyết giờ đã đối đầu với trưởng lão, chẳng biết kết cục sẽ ra sao. Nhưng hắn vẫn không nhịn được hỏi tiếp:“Đại ca, huynh nói xem… trưởng lão thật sự làm ra những chuyện đó sao? Vũ Văn Hác lại trừng mắt nhìn đệ đệ một cái, thầm nghĩ sao tam đệ lại không hiểu chuyện như vậy.Hắn nói:“Đừng nói nữa! Dù trưởng lão có làm gì, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương