Sắc mặt Lạc Thiên Tuyết trầm xuống, ánh mắt cũng khẽ liếc qua Vô Hoan. Vô Hoan lập tức cảm thấy sợ hãi, từ từ buông tay ra khỏi người Lạc Thiên Tuyết, không dám tiến lại gần nữa. Sắc mặt Lạc Thiên Tuyết lúc này mới dịu đi đôi chút, nàng xoa đầu Vô Hoan, nói:“Ta còn có việc phải làm, ngươi về trước đi. Vô Hoan nhìn Lạc Thiên Tuyết, nhẹ giọng nói:“Nương, mỗi lần người nói khi nào sẽ trở về, thì đều chẳng bao giờ đúng cả… Con… con lần này thật sự muốn đi theo người… Huyễn Phong hiểu rõ tâm tư của Vô Hoan — khó khăn lắm mới có chút hơi ấm này, đương nhiên là muốn đi theo Lạc Thiên Tuyết, sợ mất đi lần nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương