Vừa rồi rõ ràng là Lạc Thiên Tuyết cố tình khơi mào trước, mà Chức La ở Thiên Lưu Thành cũng có chút địa vị. Hiện giờ Lạc Thiên Tuyết lại đã bị thương, Chức La cũng không quá sợ hãi. Nếu có thể đánh bại nàng ta, chẳng phải càng là chuyện tốt sao? Chiến Liên Cảnh đang định xông lên ngăn cản thì lại thấy động tác của Lạc Thiên Tuyết nhanh nhẹn vô cùng, hoàn toàn không giống như người đang bị trọng thương. Chức La cũng giật mình, thầm nghĩ Lạc Thiên Tuyết rốt cuộc là nhân vật thế nào mà ngay lúc này động tác vẫn còn linh hoạt đến thế? Lúc này, vị trưởng lão đã vội nhắc nhở:“Chức La! Nàng ta có thể dùng hồn lực để trị thương, lúc này e rằng đã không còn gì đáng ngại nữa rồi! Cẩn thận!” Chức La chau mày, trong lòng có vài phần hối hận. Bản thân mang theo tâm lý may rủi, không ngờ Lạc Thiên Tuyết vẫn còn chiêu sau. Nếu thua thật, vậy thì đúng là phiền toái lớn rồi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương