Lạc Thiên Tuyết mục quang nhàn nhạt, chăm chú nhìn vị trưởng lão, thong thả nói:“Ngươi bảo ta nói bậy? Chi bằng trước tiên nghe ta nói hết, rồi lại luận định là thật hay giả, há chẳng hơn sao?

Lúc này ngay cả Huyễn Phong cũng không biết Lạc Thiên Tuyết định làm gì.Chiến Liên Cảnh còn chưa có cơ hội hảo hảo nói chuyện với nàng, ai biết nàng lại muốn tiết lộ điều gì trọng yếu, trong lòng cũng thoáng sinh hiếu kỳ.

Lạc Thiên Tuyết lại tiếp lời:“Chư vị nơi đây, hẳn đều từng nghe danh Chiến Dịch Dương, cũng biết hắn lợi hại ra sao. Vị thành chủ các ngươi kia, linh thuật cao thâm, thuở trước còn từng được người Thiên Cung chiếu cố, có ý thu nạp.

Thiên Cung xưa nay vốn chỉ là truyền thuyết, chưa từng hiện thân, duy chỉ có Chiến Dịch Dương là người khiến bọn họ chủ động xuất hiện.

Dung nhan Lạc Thiên Tuyết trắng như tuyết, tóc theo mưa rơi mà dán lên má, càng khiến nàng thêm phần sắc lạnh.Cơn mưa đã thưa dần, chỉ còn lác đác vài hạt bụi nước.Trời đã tối, song vẫn còn thấy rõ người.