Huyễn Phong khẽ nói:“Thiên Tuyết, hiện giờ ngươi phải bình tĩnh lại.

“Bình tĩnh cái gì? – Ánh mắt Lạc Thiên Tuyết lạnh lẽo, nheo lại, nắm tay cũng siết chặt đến mức phát trắng.

Huyễn Phong biết rõ—tuy trước nay Lạc Thiên Tuyết luôn tỏ ra lạnh nhạt với Vô Hoan, nhưng trong lòng nàng, Vô Hoan quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Bằng không, năm đó nàng đã chẳng mạo hiểm đi vào Quỷ phủ, cùng Diêm Vương trao đổi điều kiện để đổi lấy cơ hội cho đứa nhỏ.

Nghĩ đến đây, Huyễn Phong cũng lo lắng vô cùng—không chỉ vì Vô Hoan, mà còn vì Lạc Thiên Tuyết.