Lạc Thiên Tuyết ngẩng mắt, thản nhiên nói:“Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến cô nương họ Vương. Dù không có nàng, ta cũng sẽ tới Thiên Lưu Thành. Tử Dạ nhìn nàng, trong lòng có chút khó hiểu, nhất thời không rõ Lạc Thiên Tuyết rốt cuộc đang toan tính điều gì. Nhưng nếu nàng đã quyết định, y cũng không tiện nói thêm điều gì nữa. Lạc Thiên Tuyết chậm rãi dùng bữa, không nhanh không chậm. Vô Hoan thấy nàng ăn uống đoan trang như vậy, cũng không dám tiếp tục ngấu nghiến như ban nãy. Thương thế của Lạc Thiên Tuyết đã khá hơn nhiều. Sau khi ăn no, nàng liền không muốn ở mãi trong phòng kín nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương