Tiểu Bao Tử đã lao vào phòng, bước chân vô cùng vội vã. Cung nữ không ngăn nổi, nhưng Lạc Thiên Tuyết vừa thấy bóng người lao tới liền không nói hai lời, lập tức vung tay, gọi tiểu vật ra ngăn lại. Tiểu Bao Tử bị từng làn hắc khí chắn ngang, nhất thời cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể lui mấy bước, lớn tiếng gọi:“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ, sao tỷ lại thế này! Hắn nhớ nhung Lạc Thiên Tuyết suốt bao năm, thậm chí từng muốn xông vào Nam Lương tìm nàng, nay biết nàng đến đây, lập tức chạy tới, ai ngờ vừa đến đã bị ngăn cản. Vô Hoan bị đánh thức, tức tối ló đầu ra, mắng to:“Ngươi không biết phá giấc mộng người khác cũng như giết cha mẹ người ta sao?! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương