Vô Hoan đứng sững, đôi mắt tròn xoe nhìn Tử Dạ, lại chẳng hề bước tới, mặc kệ tay hắn đã đưa ra đến tê cứng.

Tử Dạ sắc mặt sa sầm, có phần không vui:“Sao vậy? Đại cữu cữu gọi mà cũng không chịu qua đây à?

Tiểu nha đầu này dáng dấp lại giống hệt Lạc Thiên Tuyết, khiến Tử Dạ càng nhìn càng thấy giống một phiên bản thu nhỏ!

Thấy Vô Hoan không qua, Tử Dạ dứt khoát tự mình bước tới, giơ tay nhéo lấy đôi má phúng phính của nàng:“Tiểu nha đầu, sao gọi không chịu qua hử?

Vô Hoan ư ử hai tiếng, vội quay đầu nhìn Lạc Thiên Tuyết như cầu cứu.