Huyễn Phong liếc nhìn Thất Nguyệt với dáng vẻ thất thần, thấp giọng hỏi:“Chẳng lẽ… là không nỡ? “Không nỡ cái gì? – Thất Nguyệt nhíu mày, lạnh giọng – “Ta nói rồi, ta không đi phá hôn sự. “Cũng đúng, với một vu sư mà nói, tránh xa tình ái là lựa chọn sáng suốt. – Huyễn Phong thản nhiên. Thất Nguyệt hừ lạnh một tiếng, mắt liếc hắn đầy bất mãn:“Ngươi nói ta làm gì? Chi bằng nói ngươi trước đi. Cái tính sống chết theo sát Thiên Tuyết ấy, chẳng phải là sợ nàng biết được chuyện gì không nên biết sao? Lời ấy vừa dứt, sắc mặt Huyễn Phong liền trầm xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương