Lạc Thiên Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt nhu hòa khác thường. Chỉ là hôm nay vốn là sinh thần của Vô Hoan, lại bị biến thành cục diện như thế, trong lòng nàng cũng có phần áy náy khó nguôi. Nàng khẽ thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói:“Vô Hoan, con nghỉ một lát đi, lát nữa cha nuôi con và mọi người sẽ đến. Vô Hoan cũng đã thấm mệt, dẫu sao cũng đã về khuya, nàng liền ngáp một cái, rồi an tâm tựa vào người Lạc Thiên Tuyết ngủ thiếp đi. Lạc Thiên Tuyết mím môi, sợ Vô Hoan bị lạnh, liền ôm chặt lấy nàng vào lòng, để hơi ấm truyền sang, khiến nàng càng ngủ say hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương