Thất Nguyệt trừng mắt liếc Lạc Thiên Tuyết một cái:“Ta biết rồi! Ngươi cứ tiếp tục bày cái bộ mặt đen thui kia với ta đi!”

Lạc Thiên Tuyết khẽ gật đầu, thản nhiên đáp:“Đó là lẽ đương nhiên.”

Thất Nguyệt thấy nàng lời nói sắc bén như vậy thì có hơi tức giận, song cũng hiểu rõ tính tình hiện nay của Lạc Thiên Tuyết, đã quen rồi, cũng chẳng buồn chấp nhặt thêm.

Sau khi đấu khẩu một phen với Thất Nguyệt, Lạc Thiên Tuyết quay sang nhìn Huyễn Phong, hỏi:“Đồ đã lấy được chứ?”

Huyễn Phong khẽ gật đầu, liền lấy vật ấy ra.