Thất Nguyệt nghe vậy thì ngẩn ra, hỏi:“Ngươi nói vậy là sao? Vở kịch gì cơ? Lạc Thiên Tuyết chỉ liếc nàng một cái, không nói thêm lời nào. Thất Nguyệt cảm thấy mất hứng — Lạc Thiên Tuyết nói nửa chừng rồi ngừng, đúng là khiến người ta thấp thỏm không yên. Nhưng thấy Lạc Thiên Tuyết muốn quay về nghỉ ngơi, Thất Nguyệt cũng không ngăn, chỉ để nàng tự đi. Lạc Thiên Tuyết sau đó quay về phòng, nằm ngủ cùng Vô Hoan. Vô Hoan còn nhỏ, vốn dĩ đang ngủ rất say, nhưng vì muốn đợi Lạc Thiên Tuyết nên chỉ nằm lim dim, nửa mê nửa tỉnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương