Đêm ấy, Lạc Thiên Tuyết nghỉ lại trong hoàng cung.Nàng thay một bộ trung y trắng đơn, mái tóc dài buông xõa nơi bờ vai, ánh mắt lười biếng, ngón tay khẽ xoay chuyển dòng hắc khí. Nàng hơi nheo mắt lại, nghe thấy có tiếng động, liền ngồi thẳng dậy.Ngay cạnh cửa, Vô Hoan đang đứng đó. Lạc Thiên Tuyết lập tức nhìn chằm chằm, trầm giọng hỏi:“Sao con còn chưa ngủ? Vô Hoan vốn đang ngủ ở phòng khác, nhưng từ nhỏ đến giờ, nàng rất hiếm khi được ở cạnh mẫu thân. Nay có cơ hội, nàng chỉ ước được ở bên Lạc Thiên Tuyết từng khắc từng giây. Vì thế nàng đi chân trần, lặng lẽ chạy đến. Nàng nhỏ giọng nói:“Mẫu thân, con sợ bóng tối… con không dám ngủ một mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương