Chiến Liên Cảnh chẳng vui vẻ gì, lạnh nhạt nói:“Ngươi năm xưa đánh nhau với ta thì cao hứng lắm mà, hận không thể ngày nào cũng khai chiến.

Tử Dạ cười hề hề:“Làm sao giống nhau được? Ngươi nghĩ lại xem, đánh với ngươi là một loại… khoái cảm lớn lao, lúc ấy ta cứ không tin mình không thắng được ngươi. Chỉ tiếc, đánh bao nhiêu lần cũng chưa từng thắng nổi… Ai ngờ giờ hai ta lại bắt tay hợp tác, ngươi bảo ta còn tâm tư gì nữa đây.

Với hắn mà nói, đánh nhau với Ngọc Chỉ Dương thì chẳng có hứng thú gì cả — hoàn toàn khinh thường.

Chiến Liên Cảnh cũng chẳng để tâm, hắn biết tính Tử Dạ vốn có phần cổ quái, mà hơn hết, có lẽ là vì Thất Nguyệt đã rời đi, Tử Dạ mới chẳng còn tâm trạng gì nữa. Nhưng hắn cũng không vạch trần, để mặc y tự dối mình mà thôi.

Chỉ là… vị Vân phi kia quả thực là người có học thức, phá được binh trận của hắn thì tuyệt không tầm thường, Chiến Liên Cảnh đã âm thầm đánh giá nàng ta là đối thủ khó lường, trong lòng cũng nảy sinh ý muốn gặp mặt thử xem.