Nàng đã lừa Chiến Liên Cảnh, mà bản thân cũng chẳng rõ điều đó là đúng hay sai. Nếu Chiến Liên Cảnh biết nàng dung túng cho Chiến Vân Ca như vậy, liệu có hận nàng không? Nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi, Vân Ca cũng đã rời đi, con đường này… chẳng thể quay đầu được nữa. Nếu là sai, vậy thì cứ sai đến cùng. Cả đời không cần quay lại. Chiến Liên Cảnh chỉ lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt đạm mạc. Hắn nhẹ giọng nói một câu: “Nàng ra ngoài trước đi, ta muốn ở một mình một lúc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương