Thất Nguyệt khẽ cười khẩy, cũng mặc kệ Lạc Thiên Tuyết muốn làm gì thì làm. Dù sao Vu Thịnh cũng là kẻ sắp chết, nếu không nhờ Lạc Thiên Tuyết, hắn đâu thể sống được đến hôm nay. Lạc Thiên Tuyết dĩ nhiên cũng báo với Chiến Liên Cảnh một tiếng.Chiến Liên Cảnh trầm ngâm một lát rồi nói:“Tứ sư thúc vẫn còn ở Huyền tộc, nếu nàng đi, có lẽ người sẽ ngăn cản. “Lão Tứ còn ở đó à? – Thất Nguyệt nhướn mày – “Ông ta chỉ biết nói sau lưng người ta, chẳng có gì đáng ngại. Ta sẽ lo xong. Chiến Liên Cảnh ban đầu còn định bảo Lạc Thiên Tuyết nương tay, nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện năm đó quả thật Vu Thịnh sai. Hắn đã vu oan cho Lạc Thiên Tuyết, nên giờ hắn tất nhiên sẽ nghiêng về phía nàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương