“Vậy ngươi từng kiếm được nhiều bạc chưa? – Lạc Thiên Tuyết cau có hỏi.

Thất Nguyệt ngượng ngùng cười một tiếng, bất đắc dĩ đáp: “Chưa từng. Ta vốn sống tự do tự tại, có bạc cũng chẳng để làm gì.

Nói xong câu ấy, Thất Nguyệt lại tiếp tục bước đi. Con đường này còn phải đi thêm ba ngày nữa, thật đúng là phiền toái.

Lần này Lạc Thiên Tuyết cũng xem như có thể chầm chậm đi theo. Nghe nói con đường này người thường đi qua đều bị dọa cho phát điên, trước đây nàng chẳng mấy để tâm, nhưng bây giờ mắt nàng có thể nhìn thấy hồn phách, quả thực có chút rợn người.

Vì vậy, nàng lại mất một khoảng thời gian để thích nghi. Thất Nguyệt cũng bắt đầu dạy nàng vài công phu cơ bản, nhưng Lạc Thiên Tuyết ghét cái đầu lâu mà Thất Nguyệt dùng, cho rằng trông quá xấu xí, nhất quyết không chịu dùng.