“Vậy tại sao ngươi không giết ta?Lạc Thiên Tuyết ngược lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi, nàng thật sự muốn nhìn xem Huyễn Phong đang toan tính điều gì.

Huyễn Phong hừ lạnh, ánh mắt sâu như đáy vực:“Giết ngươi thì còn gì vui nữa. Ta để ngươi sống, để ngươi rời khỏi đây, để ngươi phải chịu đựng nỗi đau thấu xương… đến lúc đó, ngươi sẽ hiểu thế nào là hai chữ ‘hối hận’.

Lạc Thiên Tuyết nghe vậy, ngược lại càng thêm kiên quyết.Nàng bước lên, nắm lấy tay áo của Huyễn Phong, nói:“Vậy thì ta sẽ không đi. Ta phải lấy lại hồn phách của mình rồi mới rời khỏi đây!

Huyễn Phong nhìn nàng bằng ánh mắt khinh miệt:“Không biết hối lỗi.

Hắn tiếp tục đi về phía trước, Lạc Thiên Tuyết lập tức theo sau, hai luồng hắc khí kia cũng đi cùng.Nàng có cảm giác mình chẳng khác gì một món đồ chơi bị hắn tùy tiện mang theo.