Chẳng lẽ… Đường Môn của thời đại kia, thật sự là do Nam Lương phát triển mà thành sao?! Sắc mặt Lạc Thiên Tuyết đã dần tái nhợt.Nàng lại lật thêm vài trang, cảm xúc trong lòng trở nên rối loạn, đành phải đặt quyển sách sang một bên. Nàng cũng nhanh chóng phát hiện: ở Nam Lương không hề phân biệt ngày hay đêm, bầu trời lúc nào cũng u ám xám xịt, như thể rơi vào cõi mơ hồ.Rốt cuộc nơi đây là địa phương quái quỷ gì? Lạc Thiên Tuyết thử tháo xiềng xích nơi cổ chân, nhưng không rõ nó được rèn bằng thứ gì mà vừa chạm vào, cả người nàng đã tê mềm như nhũn ra, ngay cả nội lực cũng bị áp chế hoàn toàn. Nàng cau mày, chăm chú quan sát kỹ đôi xích kia.Nhưng vừa mới chạm tay vào, một làn hàn khí lạnh thấu xương lập tức truyền thẳng vào lòng bàn tay khiến nàng khựng lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương